Review Cho Anh Nhìn Về Em Review, Ngoại Truyện “Cho Anh Nhìn Về Em”

“Chị muốn chuyển nhượng lại tiệm vải vóc sao?” Tay còn đã cầm bộ đồng phục vừa tháo ra, cát Niên lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Bạn đang xem: Cho anh nhìn về em review

Phương Đăng nói: “Chính xác mà nói, tôi mong muốn nhượng lại tiệm này cho em.”

“Tôi?” cat Niên biết vẻ mặt của bản thân mình khi lặp lại câu hỏi của bà chủ chắc chắn là là rất ngớ ngẩn, cô mỉm cười một giải pháp lúng túng, “Sao lại sở hữu thể.”

“Sao lại không thể? Tôi không về trên đây nữa đâu, bên cạnh em ra, tôi chần chờ còn ai thích hợp hơn để triển khai bà chủ tiếp sau của nơi này.”

Cát Niên ko nói gì. Cô thao tác làm việc trong tiệm vải này đã 8 năm rồi, xuất phát từ 1 nhân viên bình thường cho mang đến trưởng tiệm, từ rất lâu cô vẫn xem vị trí này là một trong những phần của cuộc sống của mình. Cô thao tác siêng năng cẩn thận, phần đa chuyện lớn nhỏ tuổi trong tiệm cô thậm chí là còn biết rõ hơn hết bà nhà Phương Đăng, song cô chưa bao giờ có ý nghĩ ko an phận. Cô chỉ biết mình nên mức các khoản thu nhập này, thời điểm trước, thân mang tiền án đi kiếm việc mọi nơi không có kết quả, là Phương Đăng đã đến cô cơ hội, còn cho cô lòng tin, tất cả thế new giúp cô được sống lặng ổn an lành trong những năm qua.

Giờ trên đây Phương Đăng đề nghị đi rồi, cat Niên không đủ can đảm nhiều chuyện hỏi fan ta đi đâu. Người đứng ngơi nghỉ trước phương diện là nhà và cũng là ân nhân của cô, cơ mà chuyện của đối phương, cô biết vô cùng ít, đương nhiên, không hẳn là cô chưa từng nghe qua những lời đồn qua lại về bà chủ của bản thân mình từ những nhân viên khác, cơ mà những vấn đề đó đều không tương quan đến cô. Lần chuyện trò dài tốt nhất giữa cô và Phương Đăng là ngày cô mang lại xin việc, cơ hội ấy, cô nhân viên cấp dưới trẻ đến khiến cho Cát Niên bất ngờ ấy cũng đã giống như bây giờ, mời cô vào phòng ngủ ở trong tiệm, hỏi cô học tập được kỹ thuật may vá trường đoản cú đâu. Cát Niên thành thật khai báo học tập ở trong ngục, kẻ địch lại không hề lộ ra nét ngạc nhiên và nghi ngờ, cơ mà chỉ cười một cái, rồi nói tay nghề của mình là học từ viện cô nhi.

Cát Niên trước đó chưa từng nghĩ Phương Đăng lại nỡ vứt lại tiệm vải vóc này, chính vì cô ấy từng nói, ký kết ức của cô ý về mái ấm gia đình đã mơ hồ nước từ khôn xiết lâu, chiếc duy tuyệt nhất còn cụ thể chỉ là khung hành lang cửa số với màn vải màu đỏ đậm, vẫn vô tần số cô mong muốn đến ngay gần cánh hành lang cửa số ấy vào giấc mơ, vén tấm màn đó lên để nhìn kỹ chỗ mà cô quyến luyến, nhưng mà rồi mỗi khi ngón tay đụng đến tấm vải ấy, cô đông đảo tỉnh giấc. Khung hành lang cửa số với màn vải red color đậm tê là nơi duy tuyệt nhất gửi gắm thừa khứ của cô, tiếc rằng dẫu cho rằng trong hiện nay thực, cô tất cả cố chọn cố kỉnh nào, vậy ghép ra sao, cũng cần thiết tìm lại mảnh vải trọn vẹn ăn khớp với ký kết ức. Phương Đăng nghịch rằng đấy đó là lý do khiến cho cô gắng chấp ao ước mở một tiệm vải.

Chẳng lẽ cô ấy đã kiếm được cánh hành lang cửa số ấy của mình rồi?

Cát Niên không nói ra câu hỏi này, tuy nhiên đôi đôi mắt gian manh như mèo của Phương Đăng lại hình như đã quan sát thấy cân nhắc trong lòng cô.

“Có lẽ đã đến lúc biến đổi rồi.” Phương Đăng mỉm cười rất lớn mờ, ngữ điệu như có ý gì đó, “Chúng ta hồ hết như nhau.”

Cát Niên đắn đo cái “chúng ta” cơ mà Phương Đăng núm ý nhấn mạnh vấn đề ấy là mong ám chỉ điều gì, đi dạo trước Hàn Thuật lại bê mặt cho tiệm đón cô, lúc đó cách giờ đồng hồ ra về còn mang đến mười mấy phút, anh nghênh ngang cách vào, còn chat chit vui vẻ với nhân viên cấp dưới làm thuộc ca, tạo cho hai cô gái cười mãi ko ngớt, vừa đúng lúc bị Phương Đăng đến tuần tra bất ngờ đột ngột trông thấy, Hàn Thuật còn tưởng đó là khách, anh cười cợt hì hì định ra mắt sản phẩm cho đối phương, còn khoác lác rằng mình là trưởng tiệm. Khi đó Cát Niên hận đến hơn cả chỉ mong tìm loại lỗ nhét anh vào đó.

Nghĩ mang đến đây, da mặt của cô đỏ lên như chột dạ. Phương Đăng thấy được cả, cô nói: “Cũng mang lại lúc em nên dự trù cho tương lai rồi, em thiết yếu làm trưởng tiệm trong cả đời cho 1 tiệm vải.”

“Chỉ hại tôi không có tương đối nhiều tiền như vậy.” cát Niên thành thật. Cô thực thụ có tình cảm với vị trí này, nhưng lại nói thế nào thì cũng là lòng dư mức độ mọn.

Phương Đăng nói: “Giá chi phí tôi chỉ dẫn cho em không phải là số lượng thiên văn. Mèo Niên, tôi cho em thời gian để suy nghĩ, nhưng buộc phải nhanh, tôi không thể đợi quá lâu.”

Suốt chặng đường, cát Niên đông đảo lo cân nhắc lời của Phương Đăng. Cat Niên là một trong những người phục tùng theo thói quen, so với cô, đổi khác không phải là một từ ngữ vui vẻ, cơ mà nếu như Phương Đăng buộc phải đi, vậy tiệm vải đổi nhà là câu hỏi không thể kị khỏi, cách thức lý tưởng duy nhất để bảo trì hiện trạng không hề cách nào khác ngoài việc mua nó. Rất cực nhọc để ngăn chặn cô suy nghĩ, nếu như như cô bao gồm một cửa tiệm nhỏ dại thuộc về tay thì sẽ như vậy nào, nhất là một khu vực mà cô đã quăng quật hết tâm huyết vào nó vào 8 năm qua.

Giá tiền cơ mà Phương Đăng giới thiệu rẻ đến vượt quanh đó tưởng tượng của cát Niên, cô thì thầm nghĩ, giả dụ như những lời đồn đó là thật, vậy thì bà công ty của cô khá đầy đủ tiền, cái được biết tiền ủy quyền kia, nói kiểu nào thì cũng giống là một vẻ ngoài ký nhờ cất hộ hơn. Nhưng mèo Niên thiệt sự thẹn với ví tiền của mình. Vì chưng nuôi nấng Phi Minh, những trong năm này cô không để đã đạt được bao nhiêu, số tiền tích lũy sau cuối cũng đã dùng để làm lo xếp hậu sự của Bình Phụng. Tài sản duy nhất của cô ý chẳng còn gì khác khác ngoài tòa nhà anh họ tư Niên chuyển nhượng cho cô mấy năm trước —— tòa nhà “Tiểu hòa thượng” ra đời và to lên, tòa nhà cất giấu hầu hết tưởng nhớ của cô.

Cô đang phiền muộn, lại cung cấp thói thân quen cúi gầm đầu lúc đi đường, cho nên vì vậy khi đi ngang tiệm tạp hóa trước cửa ngõ nhà, cô suýt bị các giọng nói khiếp tín đồ của chú Tài làm cho vấp ngã.

“Ta nói cát Niên à, cháu hơn nữa không về thì chú yêu cầu giữ Hàn Thuật nhà cháu ở lại ăn uống cơm rồi đấy.” Giọng điệu của chú Tài hàm đựng ý quở trách trách, phảng phất như vẫn nói cô là người vk không gương mẫu.

Cát Niên ngước đầu lên, quả nhiên phát hiện ra Hàn Thuật chui ra trường đoản cú quần tín đồ trong quán của chú ý Tài, khỏi bắt buộc hỏi, “Ông thần cổ phiếu” lại đang tiếp tục truyền đạt khiếp nghiệm cho những ông chú bà dì “thôn thành” rồi. Lòng niềm nở mà họ giành riêng cho anh thậm chí là còn hơn hết Tạ cat Niên – cô nàng ít lời nhưng sinh sống tại đây đã các năm. Do thế, cat Niên cũng không buồn phân tích và lý giải với chú Tài đang gắng quạt mo tê cái vụ việc Hàn Thuật có phải là của “nhà cô” tốt là không, vấn đề này chỉ làm cho xóm thôn càng thêm trêu ghẹo.

Hàn Thuật thuộc cô đi về phía căn nhà cũ, cười nói: “Anh đói bị tiêu diệt rồi!”

“Nhưng em đã ăn uống rồi.” cát Niên không gạt anh, cô ngạc nhiên anh lại mang đến đây. Thực sự là, mấy ngày hôm trước họ tất cả một cuộc tranh chấp, đúng đắn mà nói, là anh vừa nổi trận lôi đình, suýt nữa đang lại một đợt đá hư góc cửa sắt cũ kĩ, cái cơn giận đùng đùng ấy như là hạ quyết vai trung phong cả đời này không thèm tương hỗ với cô nữa —— ít nhất cô không ngờ anh lại mở ra nhanh như vậy.

“Vậy em cũng yêu cầu làm nào đấy cho anh ăn.” Hàn Thuật nói như rất gồm lý.

Giọng của mèo Niên càng ngày càng nhỏ: “Ờ….. Em đã ba ngày ko đi chợ rồi.”

Khác với một người có yêu ước cao với unique cuộc sống như Hàn Thuật, mèo Niên sống theo kiểu đơn giản, trước kia khi Phi Minh còn sinh hoạt đây, nấu cơm là câu hỏi không thể ko làm, trong tương lai Phi Minh đi rồi, Hàn Thuật lại sinh hoạt lì vị trí của cô một thời gian dài, bản thân không có tác dụng thì thôi, lại còn kén ăn thích bươi móc, xuyên ngày bắt cat Niên có tác dụng đủ sản phẩm công nghệ món, tiếp nối vừa nạp năng lượng vừa bình luận, làm cho Cát Niên sứt đầu mẻ trán, phiền đến không chịu được. Hồ hết ngày anh không ở đây, cô cũng khá được thong thả, sau giờ làm cho sẽ qua tiệm mì kế bên xử lý bữa tối.

Sắc mặt của hàn Thuật hơi núm đổi, cat Niên cơ hồ đang tưởng rằng anh lại không vui rồi. Bất kể bề ngoài của anh có lịch sự thế nào, phía bên trong cũng còn con nít như cơ hội trước, trước mặt những người càng thân quen thì anh càng dễ vui dễ dàng giận, khiến cho người ta nên dỗ bắt buộc chiều, tuy nhiên cơn giận của anh tới nhanh đi cũng nhanh. Tuy thế không ngờ bây giờ lại ko tái phát, trái lại anh chỉ ủ rũ mặt mầy cơ mà đá viên gạch nhỏ dại cạnh chân, mồm bảo: “Ồ, bên cạnh đó cũng ko đói lắm.”

Nhớ lại cái ngày anh đá cửa bỏ đi, giận đến toàn bộ cơ thể run lên lần trước, rồi nhìn lại Hàn Thuật bền bỉ của bây giờ, cat Niên bất giác mềm lòng.

“Hình như trong bên còn mì nạp năng lượng liền với hột gà, trường hợp anh ý muốn ăn…..”

“Em xuyên suốt ngày ăn những trang bị rác rưởi này!”

“Vậy thì thôi ……”

“Gì mà lại thôi, mì cần nấu bằng nước chín, đổ nước đi rồi mới cho các gia vị vào. Trứng đề xuất chiên nha, nửa chín nửa sống. À phải, mì gì vậy?”

Lôi thôi một hồi, anh lại hào hứng đề cập về một tiệm ăn nước ta rất đặc biệt mà anh mới phát hiện ngay sát đây, nói rằng nhất định cần dẫn cô đi ăn thử.

Cát Niên cười cợt nghe anh nói, vừa tìm chìa khóa cửa. Nhìn góc cửa lung lay như mong mỏi sập xuống, Hàn Thuật xoa xoa khía cạnh mình.

“Lát ăn ngừng anh qua mặt chú Tài mượn thiết bị nghề về sửa lại.”

Cát Niên đã rất có thể tưởng tượng ra đường nét mặt của chú ấy Tài, bạn trẻ tinh lực thừa thừa rồi, còn nếu như không suốt ngày tìm chuyện với cánh cửa sắt làm cho gì.

Vào cho nhà, mèo Niên đặt đồ xuống rồi đi vào bếp thổi nấu mì mang đến Hàn Thuật. Trong quá trình chờ đợi, anh đi vòng quanh trong nhà như đã ra khỏi nơi này mười tám năm vậy.

“Chậc chậc, em coi này nơi này bị dột nước rồi, chả trách móng tường lại mọc rêu.

“Em không cảm xúc xà ngang vẫn mốc rồi sao? ko chừng vẫn ngủ nóc bên sập xuống chôn sống luôn đó.”

“Lá cây trước cửa em rất có thể quét một chút không, ai không biết còn tưởng chỗ này ở đến năm hộ có bảo hiểm.”

Nói mệt mỏi rồi, anh tìm chiếc ghế ngồi xuống, không ngạc nhiên gì khi loại ghế tre cũ phát ra âm thânh “cót két” quái ác lại, anh phải chăng giọng chửi rủa một câu, kế tiếp dùng tiếng nói vừa đầy đủ cho cat Niên nghe thấy để nhưng “tự bản thân nói chuyện”: “Chỗ này quả tình là giỏi quá đi, chẳng thua gì viện bảo tàng lịch sử, đâu đâu cũng là văn vật, chả trách gồm đánh bị tiêu diệt em cũng không chịu rời khỏi, còn tồn tại người trường đoản cú vác thân tới cài vé vào cổng tham quan.”

Cát Niên vẫn cứ im lặng, như không nghe thấy gì cả. Cách đây không lâu bất luận họ nói đến chuyện gì đi nữa, cuối cùng cũng biến thành quay về chủ đề này, đấy cũng chính là mồi lửa của cuộc cãi cự trước đó. Cô biết Hàn Thuật ko thích khu vực này, và anh cứ mãi rời khỏi rồi lại về bên đây, chỉ vày anh hy vọng đưa cô cùng rời khỏi.

Thật ra Hàn Thuật đang sống tại chỗ này một thời gian khá dài. Tía của anh viện trưởng Hàn về hưu dưới phương thức không xinh tươi ấy ko bao lâu thì đang qua đời vày suy kiệt tim, hệt như gốc cây to dày đặc bị thương sống rễ, khô cằn trong một đêm. Điều đó so với Hàn Thuật cơ mà nói, không khác gì một đòn chí mạng. Tuy há miệng to là anh nói hận ông già công ty mình, cũng coi khinh cách hành sự của đối phương, nhưng tất cả những bất mãn này đều cần phải có một Hàn viện trưởng còn sống nhằm gánh chịu. Sự ra đi bất ngờ đột ngột của Hàn Thiết Văn đánh sập toàn thể những chính đạo trong Hàn Thuật, bất kể khi còn sống ông ấy đã có lần làm gì, là người như thế nào, thì khi tin dữ này truyền đến tai Hàn Thuật, người mà anh không đủ là cha của mình, là người cha từ bé dại đã vô cùng nghiêm ngặt nhưng lại chỉ có 1 mình anh là bé trai. Anh thậm chí không đủ can đảm rơi lệ trước di thể của ba, vày vài ngày trước khi ông phạt bệnh, chị em đã điện thoại tư vấn điện bảo anh về nhà, anh biết rõ đó là ý của tía nhưng vẫn cố chấp không chịu đựng về. Để đến cuối cùng, anh cũng ko biết hợp lí chính hành động trình báo của bản thân mình đã đổi thay cú đánh chí mạng cho ba.

Khoảng thời gian ấy, anh nấp trong nhà đất của Cát Niên, không chịu đi đâu. Cat Niên tuy biết không nên cho anh ngơi nghỉ lại, nhưng lại cũng không nhẫn trung ương giậu đổ bìm leo, quan hệ của hai kẻ vốn đang không thể nói rõ càng trở nên hỗn loạn. Mãi cho đến lúc Hàn Lâm về nước thu xếp săng cho bố, mới tìm đến và gửi Hàn Thuật ra về.

Cát Niên biết Hàn Thuật lâu nay rất thân thiện với chị hai, tuy vậy cô lừng khừng Hàn Lâm đã dùng cách gì để khuyên giải Hàn Thuật, chỉ biết chắc hẳn rằng rằng anh sẽ khóc một trận sẽ đời. Hàn Lâm là một cô bé rất thông minh và sảng khoái, khi đó kiểu nào Hàn Thuật cũng kéo cat Niên cho tới trước khía cạnh Hàn Lâm, Hàn Lâm không nói gì, chỉ đối xử với mèo Niên như bạn nhà của mình vậy, tuy vậy một ngày trước khi rời khỏi, cô đã tất cả một cuộc nói chuyện riêng với cat Niên.

Hàn Lâm nói, Hàn Thuật gồm lỗi với cat Niên, đặc điểm này không ai rất có thể phủ nhận, nhưng mà đứng trên lập trường của người thân, cô khẩn cầu mèo Niên hãy nể tình tấm lòng tình thực của Hàn Thuật, hay những yêu anh, còn nếu như không làm được thì hãy nhẫn chổ chính giữa với anh một lần, nhằm anh triệt để xong xuôi bỏ ý định, xem như là tha đến anh. Lúc ấy Cát Niên đỏ khía cạnh tía tai, cô biết sự hồ đồ và vị dự của mình đã lọt không còn vào mắt của xứ hàn Lâm, tuy thế Hàn Lâm nói đúng. Lần đó Hàn Thuật đang dùng rất là cũng không theo kịp cơn mưa hoa ấy, không ai có thể biến đổi quá khứ, tuy nhiên họ vẫn cần phải có một đáp án.

Nhưng trước lúc cô đưa ra được giải đáp ấy, thì Hàn Thuật đã tiễn chị hai đi và vội vàng mong đưa cat Niên rời ra khỏi ngôi đơn vị này, cùng với anh, vị trí này không chỉ là là không thích hợp cho sinh sống, đặc biệt quan trọng hơn nó là loại hồn chứa đựng mọi hồi ức của Vu Vũ, và đều thứ này lại chính là thứ anh mong ước Cát Niên gấp rút buông bỏ, ngay cả mẹ anh đã và đang ngầm thích hợp sự vĩnh cửu của cát Niên, anh quan trọng chờ đồng thời và ao ước được ban đầu cuộc sống hoàn toàn mới với cô.

Nhưng cat Niên lại chưa sẵn sàng đầy đủ ý thức để đoạn tốt với nơi ở này. Cửa nhà sắt lung lay, nóc công ty dột nước, mảnh sân luôn luôn rơi đầy lá tì bà, phảng phất nửa đời bạn của cô gần như gắn với địa điểm này. Còn tồn tại Phi Minh, nó ra đi thừa sớm, linh hồn nhỏ bé ấy hợp lý và phải chăng vẫn còn ghi nhớ tòa nhà từng bảo quấn nó, và fan cô đã bình thường sống 8 năm với nó.

Chính vì vậy mới gồm cuộc tranh cãi xung đột kịch liệt đó. Cát Niên khước từ dọn khỏi ngôi nhà, Hàn Thuật nghiến răng hỏi cô gồm phải vì đây là nơi Vu Vũ từng sống không, cô im lặng. “Vậy anh là gì? Anh là gì chứ?” câu hỏi của Hàn Thuật như vẫn còn đấy văng vẳng mặt tai. Cô giống hệt như cây tì bà không tính sân vậy, không cần phải biết ban đầu vì tại sao gì cơ mà nó được trồng ở đây, điều đặc biệt quan trọng là nó đã mọc rễ.

Những ngày Hàn Thuật đổi thay mất, cát Niên đã không chỉ có một lần nghĩ mang lại lời khẩn mong của Hàn Lâm. Yêu anh, hoặc tha mang lại anh. Bài toán trước cô ko biết, còn câu hỏi sau, cô nghĩ về cô làm được.

Như bị sự im lặng của cô cảm lây nhiễm vậy, Hàn Thuật cũng không báo cáo nữa, có lẽ là vì không thích khơi lại chuyện không vui lần trước, rút thắt dường như không tháo được, vậy thì anh chỉ còn cách đi vòng qua nó.

Nhưng sự yên lặng này vẫn khiến cho anh cảm xúc bất an. Một cơ hội sau, Hàn Thuật lại kiếm được một đề tài.

Xem thêm: So Sánh Note 10 Lite Và Note 10 Plus : Nên Chọn Điện Thoại Nào?

“Công trình di chuyển mộ liệt sĩ hôm sau đã bắt đầu, em bao gồm biết không?”

Trong tiếng xì xèo rán trứng phát ra từ nhà bếp, ngoài ra anh nghe thấy cát Niên “Ừm” một tiếng.

Sự im re của cô so với việc này để cho Hàn Thuật gồm hơi bất ngờ, song nghĩ lại cũng ko thấy có gì lạ, chũm là anh lại tự lẩm bẩm một mình: “Cũng phải, chỗ cậu ấy bị té bao gồm còn hay không cũng chẳng là gì, mặc dù gì trong thâm tâm em cậu ta vẫn luôn sống trong ngôi nhà này.”

Giọng nói của anh ấy không lớn, cơ hồ nước bị giờ đồng hồ nồi xẻng lấp mất, một cơ hội sau, cat Niên tắt bếp.

“Anh lầm rồi. Hiện nay anh ấy vẫn ở mặt Phi Minh.” cát Niên chuyển mì mang lại Hàn Thuật với nét phương diện nghiêm túc, trên trán rục rịch mồ hôi. “Trứng bị cừu quá tay rồi, anh ăn uống đỡ đi.”

“Ở bên Phi Minh…….. Em biết rồi?” Hàn Thuật chũm đũa lên rồi bắt đầu phản ứng ra khẩu ca của cat Niên, anh ngơ ngác nhìn cô.

Phi Minh ra đi không bao lâu, nai lưng Khiết Khiết đã dịch chuyển mộ của Vu Vũ thoát ra khỏi chốn hoang dã, và chôn cùng với nhỏ gái. Chuyện này Hàn Thuật vẫn biết từ lâu, dẫu vậy anh luôn luôn giữ bí mật miệng trước cát Niên, còn căn dặn Trần Khiết Khiết đừng nhắc tới chuyện này trước mặt mèo Niên.

Cát Niên ngồi xuống lân cận anh, thuộc là loại ghế “văn vật” nhưng nó lại vô cùng nghe lời.

“Sao lại quán triệt em biết?” Cô hỏi.

Hàn Thuật không trả lời.

Anh biết chuyện đó hoàn toàn có thể đả thương mèo Niên, để cô hiểu được Vu Vũ cho dù cho có chết rồi thì cũng chưa hẳn là của cô. Tuy vậy ngay cả vào cuộc bất đồng quan điểm lôi đình ấy anh cũng không hề nói ra, chính vì anh sợ cát Niên đau lòng.

“Thanh Minh trước em tất cả đến thăm anh ấy, nhưng mà mộ đã biết thành dời đi rồi. Em nghĩ sẽ không ai có hào hứng với một cái xác lẻ loi, nước ngoài trừ người thân. Thật ra vì thế cũng tốt.” cát Niên tốt giọng nói.

Hàn Thuật nuốt mì, anh đã mắc cả ngày trong công việc, giữa trưa cũng không nạp năng lượng gì, thiệt sự là đói lắm rồi, cũng chẳng còn sức đâu bới móc tài nấu nướng nướng của cô nữa. Anh thấy tương đối kỳ lạ, bấy lâu Cát Niên không có thói quen thuộc viếng mộ.

“Em thiệt sự cảm thấy bởi thế cũng tốt ư?” Anh mong mỏi xem xét thần sắc đẹp của cô trải qua màn khói của gai mì.

Vẫn là nét mặt thờ ơ thường ngày, cần yếu nhìn ra được cảm xúc.

“Nếu anh ấy còn sống, thì cũng đề nghị sống bình thường với họ.”

Hàn Thuật vốn định nói gì đó, nào ngờ bị sợi mì khiến cho sặc mang lại thở không kịp. Cat Niên vỗ lưng cho anh.

“Ăn gấp bởi thế làm gì, không có ai giành với anh đâu.”

Khó khăn lắm mới xong được cơn ho, Hàn Thuật vừa tìm kiếm lại được giọng nói của bản thân thì đã hối hả mở miệng.

“Từ tự thôi.” mèo Niên nói.

“Không phải, anh ước ao nói, em không muốn dọn khỏi đó cũng được, nhưng buộc phải cho anh vào chỗ này ở.” Anh dùng các giọng nói ù ù quái lạ nói với cát Niên, tiếp đến lập tức kị né ánh mắt của cô, liên tiếp chúi đầu vào tô mì.

Cát Niên lạng lẽ ngồi nhìn Hàn Thuật, thật kỳ lạ, bao năm qua, tất cả những mộng tưởng của cô đối với tiểu hòa thượng chưa từng có cảnh tượng như bây giờ: cô yên ổn lẽ, mỉm cười cợt ngồi trước mặt anh, quan sát anh ngốn nghiến đánh mì do thiết yếu tay bản thân làm. Bình thường đến thế, lại chân thực đến thế.

Hàn Lâm nói, gồm lúc, bọn họ sẽ phân phát hiện tổng thể niềm tin mà chúng ta dành cho một người, cho cuối cùng hoàn toàn có thể là một sai lạc lố bịch.

Còn Phương Đăng nói, tôi đã hết nhớ cánh cửa sổ đó thế nào nữa, nói ko chừng nó căn bản không mang màu sắc mà tôi tưởng. May thay bây chừ tôi còn một cửa nhà khác.

“Không được.” cat Niên trả lời Hàn Thuật.

“Tại…. Trên sao?” Anh đập mạnh đôi đũa xuống, phương diện đỏ bưng, như hoàn toàn không thể gật đầu đồng ý đáp án này.

Cát Niên nói: “Vì em đề xuất bán căn nhà này, để mua lại tiệm vải vị trí em đang làm.”

“Vậy em nghỉ ngơi đâu?”

Hỏi xong, Hàn Thuật mới bất chợt cảm thấy bản thân khờ bị tiêu diệt đi được, anh xoa xoa khía cạnh mình, và rồi cứ thế, chú ý cô cười.

Review "cho anh quan sát về em" - Tân Di Ổ đến ANH NHÌN VỀ EM tác giả : Tân Di Ổ. Thể loại : hiện đại, HE. Tình trạng: đã xuất...



*

" người chồng tốt cũng như con ma, nghe thấy những nhưng chưa chạm mặt bao giờ" trích lời mẹ mình. Đọc hoàn thành truyện này, quả thật mình do dự về vấn đề này rất nhiều.
Cát Niên là đứa nhỏ nhắn đáng thương. Xuất hiện trong gia đình trọng nam khinh thường nữ, ông ba và bà mẹ thiển cận , cô bị đẩy về sinh sống với ông nội , một thời hạn đón lên sống cùng cha mẹ, rồi lại bị mang cớ là bị thiểu năng nhằm đẩy về quê sống với vợ ông chồng người thím. Cuộc sống thường ngày chưa lúc nào là thuận tiện với 1 đứa trẻ em quá nhạy bén cảm. Tín đồ cậu không nhằm ý, tín đồ thím thích hợp kể công cùng bủn xỉn, ông cha và mẹ khốn nạn. Tất cả ánh sáng của mèo Niên đến từ Vu Vũ. Tè hòa thượng của cô- bởi tuổi và khốn khổ thay, có 1 người cha vào tù vì chưng giết người.
Hàn Thuật thì ngược lại. Cậu bé nhỏ từ khi có mặt đã ngậm khóa xe vàng. Mái ấm gia đình giàu có, giáo dục và đào tạo tử tế, hình thức bề ngoài lung linh, tư chất hay vời. Cậu có tất cả những gì ước ao có và hình như hội tụ toàn bộ những điểm cần phải có để được yêu quý. Cùng cậu bé bỏng ấy lại mang lòng yêu cát Niên, cô nàng lặng lẽ như một con thỏ, lúc nổi điên lên thì gặm người.
Có lẽ tình yêu của đất nước hàn quốc Thuật đối với tình yêu thương của mèo Niên dành cho tiểu hòa thượng thật nặng nề lý giải. Tình cảm của cát Niên là sự bấu víu, là sự trốn tránh hiện tại tại. đông đảo giấc mộng của cô hồ hết là 2 fan sẽ trốn đi, đến một địa điểm thật xa.
" đồ gia dụng ngốc, đưa sử hiện nay tớ cũng nói tớ không thích cuộc sống thường ngày hiện trên của cậu. Cậu hoàn toàn có thể khiến cuộc sống thường ngày của cậu chỉ có tớ được ko ?
Tình yêu của đất nước hàn quốc Thuật trẻ em con, và đối chọi thuần. Thời niên thiếu, trong 1 vở kịch, cậu vào vai chú lùn, và lỡ lấy lòng yêu thương công chúa Bạch Tuyết. Lớn lên rồi, dù phát hiện nay Bạch Tuyết vốn dĩ đã gồm chất độc, thì trái tim Hàn Thuật vẫn không cố kỉnh đổi. Cậu có thể đem đến cô tất cả những gì cậu có. Cậu ý muốn bù đắp. Cậu ước ao cô bao gồm được cuộc sống hạnh phúc . Cậu khó tính khi cô bị đối xử bất công. Tuy nhiên cậu nhỏ bé ở tuổi 18 chưa đủ trưởng thành, chưa đủ chín chắn để bảo đảm an toàn người khác.
Nhiều năm sau gặp gỡ lại, mèo Niên vẫn luôn là tấm gương chiếu yêu trong tim Hàn Thuật. Con người có những thứ không thay đổi thật kì lạ. Hàn Thuật chỉ muốn được quay trở lại , cát Niên lại chỉ ý muốn được quên đi. "Một mở đầu mới đã là cực tốt đẹp nếu ban đầu với 1 người không tương quan đến thừa khứ của cậu và phân vân quá khứ của cậu . "
Đây là một câu chuyện kinh hoàng . Diễn biến và tình tiết nhanh. Mình thích truyện của Tân Di Ổ, vị nó hay đề cập đến các thứ không bình thường của cuộc sống đời thường hơn là chỉ là rất nhiều éo le rắc rối chùng chằng của tình yêu. Tuy vậy với những bạn thích tình yêu thương sủng, 1 đời 1 kiếp, cuộc sống êm đềm, thì câu siêng này thật sự không tương xứng với bạn. Còn nếu khách hàng đang tìm kiếm 1 mẩu truyện có chiều sâu, thì " cho anh chú ý về em" là việc lựa lựa chọn hợp lý. Tôi đã đọc truyện này không ít lần trước khi reviews và cảm giác không đủ ngữ điệu để biểu đạt hết phần đa xúc cảm về nó.
Và cuối cùng mình thích nữ giới chính cat Niên. Cô duy trung ương đến kì lạ. Mình thích Hàn Thuật, thẳng thắn và có trách nhiệm. Tôi cũng thích bí quyết xây dựng của Tân Di Ổ về phần lớn sự tình cờ. Mình chưa tìm hiểu về cuộc sống của tác giả, tuy vậy mình có xúc cảm , cát Niên là một hình chiếu của tác giả, duy trọng điểm và tốt suy lý. Thề luôn , chắc chắn là Tân Di Ổ là fan hâm mộ của duyên phận. Đọc truyện nếu khách hàng để ý, vẫn thấy từng cụ thể nhỏ, phần lớn là duyên phận đấy.
Cuối cùng lần nữa, xin phép không gắn tag ngược vào truyện này, vày mình thấy nói là chúng ta ngược nhau là xúc phạm ý đồ dùng của tác giả. Đơn giản chỉ là, khi ta phệ lên, niềm mơ ước cũng lớn lên. Cuộc sống nó là thế, chẳng biết yêu cầu tức giận ai, chỉ ân oán nỗi số phận cay đắng mà thôi.
" cat Niên đối với con cũng vậy, giả dụ như cô ấy không trả mỹ, vậy mọi nguyên nhân đều tương quan đến con, khiếm khuyết của cô ấy là khuyết thiếu của con".

*


doanh nghiệp Cổ Phần Felizz

Trực thuộc doanh nghiệp Cổ Phần ep.edu.vn việt nam (ep.edu.vn Vietnam JSC)

Người chịu trách nhiệm nội dung: trằn Việt Anh

Giấy phép MXH số 341/GP-TTTT do bộ TTTT cấp cho ngày 27 mon 6 năm 2016


Điện thoại: (+84) 946 042 093

Tầng 11, tòa đơn vị HL Tower, lô A2B, phố Duy Tân, phường Dịch Vọng Hậu, mong Giấy, Hà Nội

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.